ĐƠN THUẦN LÀ GÌ

TERCHEN RINPOCHEKho Tàng TermaNyingmapaGongterTruyền Thừa RipaChư Tổ Dòng RipaĐạo sư Dòng RipaThực hànhTu ViệnRigon Tashi ChoelingRipa Tashi ChoelingThư việnTin TứcLiên hệ TERCHEN RINPOCHEKho Tàng TermaNyingmapaGongterTruyền Thừa RipaChư Tổ Dòng RipaĐạo sư Dòng RipaThực hànhTu ViệnRigon Tashi ChoelingRipa Tashi ChoelingThỏng việnTin TứcLiên hệ

Trong khiếp bao gồm nói nhị nđần độn năm trăm năm sau thời điểm đức Phật nhập diệt, đạo Phật vẫn sống lại một bí quyết huy hoàng với sắc nét. Ngày từ bây giờ, họ thấy lời tiên đoán đó đã đổi mới một sự thật. Nhưng trước khi ta rất có thể đọc được khoảng đặc biệt quan trọng của lời tiên đoán thù này, ta cần gọi giáo pháp là gì? Giáo pháp tốt Ðạt Ma, căn nguyên từ bỏ chữ Phạn “Dharma”, Tức là phương tiện, đạo, chân nhỏng của vạn vật dụng, sự lay động của phần đa hiện tượng, hay nói một bí quyết khác: lý thuyết của đức Phật. Tất cả những chiếc đó đều gọi là Pháp (Dharma). Nó cũng có một nghĩa bao hàm phần lớn tế bào vào thân, phần đa nguyên tố của trung khu, vào tất cả những sinch thứ. Những yếu tố của trung khu như thể ý suy nghĩ, thị giác, cảm tình, trung khu tưởng những có thể điện thoại tư vấn chung là Pháp. Phận sự của người tu tập tnhân hậu quán là tò mò, mày mò các pháp vừa nhắc trong thân cùng trung khu của bản thân, ý thức được từng yếu tố một, cũng như gọi được công cụ lay chuyển cùng sự contact của chúng. Ở phía trên, sự tu tập của chúng ta là nhỏng thế đó: kinh nghiệm được chân nhỏng của mình trong mỗi tích tắc, chân như có nghĩa là trường đoản cú thể sống động của sự việc đồ dùng.

Bạn đang xem: Đơn thuần là gì

Đang xem: đối chọi thuần là gì

Tâm ta tất cả một phđộ ẩm tính rất là quan liêu trọng để dùng vào thiền khô cửa hàng. Phẩm tính này làm cho cnạp năng lượng phiên bản với cơ sở cho việc giác ngộ, nó chính là sự crúc ý đối chọi thuần (bare attention). Crúc ý solo thuần có nghĩa là nhìn sự đồ vật như thể nó hiện nay, nó là điều này, không chọn lựa, không so sánh, không Đánh Giá, ko đặt ý niệm, thành kiến của mình lên ở trên sự nhấn xét. Chụ ý đối chọi thuần là 1 trong những trung tâm ý ko phê phán và ko can thiệp vào. Phđộ ẩm tính này của tâm được mô tả bởi một bài xích thơ Nhật, Haiku sau đây:

Hồ thu yên, Ếch nhẩy vào, Tõm!

Không thêm giảm một hình hình họa làm sao, không tồn tại chình họa phương diện ttránh chiều xuất xắc bầu trời ngày thu hoàng hôn bội nghịch chiếu cùng bề mặt hồ nước. Tác mang không hề linh cồn hóa cảnh vật dụng. Chỉ đề cập lại một bí quyết chi tiết rõ ràng, thừa nhận xét của ông cùng với việc xẩy ra trước mắt: “Hồ thu lặng, ếch lao vào, tõm!”. Một dìm thức solo thuần: quan sát và quan liêu sát sự đồ với cùng một tâm giản dị và trực tiếp. Không có gì là dư thừa hết. Đây là phđộ ẩm tính trí tuệ và thoắm thấu của trung tâm.

khi ta phạt triển được một sự để ý solo thuần, đời ta đang biến hóa trên những phương thơm diện. Chân ngôn của thời đại bây chừ là “hãy sinh sống vào hiện tại” – sinh sống ngay lập tức vào giờ đồng hồ phút ít này. Nhưng vấn đề là sinh sống làm sao đây! Đầu óc ta thì cđọng nhớ mãi phần đông chuyện vẫn xẩy ra vào thừa khứ, nếu như không thì tính toán cho sau này, lúc nào cũng bối rối, lo nghĩ về. Hồi tưởng về thừa khứ; mơ mộng đến tương lai; sinh sống vào giờ phút hiện nay không hẳn là cthị trấn dễ dàng làm cho. Crúc ý đối chọi thuần là một trong những phương biện pháp tạo điều kiện cho ta sinh sống và tỉnh giấc thức trong giây phút ngày nay. Từ tốn lại vào giờ đồng hồ phút ít này, ghê nghiệm được trọn vẹn phần lớn gì đã xẩy ra.

Có một mẩu truyện thiền đức nói đến vấn đề sinh sống vào hiện giờ. Hai vị sư trnghỉ ngơi về cvào hùa Lúc trời sẽ nhập nhoạng buổi tối, sau đó 1 ngày mát mẻ trung bình tả. Đường xá vào thị trấn ngập nước, lầm lội. Cả hai cho một ngã tứ đường, chạm chán một cô bé trẻ trung. Cô ta vẫn đứng hoảng sợ vì đường thừa sình lầy, ko thông qua được. Ngay lúc ấy, vị sư trước tiên bèn bồng cô ta lên cùng băng qua mặt kia con đường, rồi để cô xuống. Xong cả hai liên tiếp đi. Tối đó về cho ca tòng, vị sư đồ vật nhị không hề nhịn được nữa, thông báo trách: “Tại sao huynh lại hoàn toàn có thể có tác dụng một cthị trấn như thế được? Chúng ta là tín đồ tu hành, chú ý phụ nữ còn chưa được chđọng còn nói gì đến cthị xã chạm va chúng ta. Nhất là phần lớn cô bé trẻ rất đẹp.” Vị sư máy nhất đáp: “Tôi đã vứt cô ấy xuống bên kia con đường rồi, huynh còn với cô ta về mang lại tận đây sao?” Khi ta có được một nhấn thức 1-1 thuần, ý thức được sự có mặt của bất kể các gì đang xảy ra chung quanh, ta có thể tay nghề và ứng phó cùng với yếu tố hoàn cảnh hiện nay một giải pháp đúng mực cùng trường đoản cú trên rộng.

Chú ý đối kháng thuần có công dụng khiến cho trọng điểm ta được yên bình. Tâm bọn họ thường hay bội phản ứng: dính víu vào hầu như gì có tác dụng mình dễ chịu và thoải mái, với xua đuổi đông đảo gì làm bản thân khó chịu.

Ta hành hễ bởi vì lòng ta mếm mộ hoặc chán ghét của chính mình. Tâm ta thiếu thốn quân bình. Một Khi sự chụ ý đơn thuần được knhì triển, ta đã kinh nghiệm được đầy đủ cảm xúc, ý suy nghĩ của mình và yếu tố hoàn cảnh phổ biến quanh, cơ mà không bị cuốn hút tuyệt sinc tàn ác. Ta đang có chức năng tay nghề được hoàn toàn phần lớn gì sẽ xảy ra với cùng một trung khu tĩnh lặng cùng quân bình.

Nhưng vấn đề tập dượt một sự chú ý đối kháng thuần (bare attention) không những giới hạn vào hầu như dịp ngồi thiền đức sáng sủa và chiều. Nếu ta cho là tôi chỉ tu tập thiền đức quán vào mọi giờ ngồi tnhân từ, còn mọi cơ hội khác thì không, là ta sẽ đập vỡ cuộc sống thường ngày của mình ra thành từng mhình họa, với tiêu hủy dự án công trình tu tập của bản thân rồi. Chánh niệm phải được áp dụng mang lại phần đa cơ hội, hồ hết hoàn cảnh, cho dù ta đang sẵn có đi, đứng, nằm, ngồi, thì thầm xuất xắc là ăn uống. Ta phải biết thực hiện sự chăm chú solo thuần cho đầy đủ đối tượng người sử dụng, những chổ chính giữa trạng, phần nhiều thực trạng. Hãy sống toàn diện vào từng giây, từng phút ít một. Có mẩu chuyện về một bạn chạy trốn một bé cọp. Anh ta chạy cho mặt bờ một vực thẳm, nạm lấy một dây nho và đu xuống. Bên trên anh nhỏ cọp đứng quan sát, phía bên dưới lại có một nhỏ cọp khác đã hằm hừ ngóng anh rơi xuống. Trong lúc anh đang bị treo lửng lơ thì có nhị bé chuột đang gậm nhấm sợi dây nho mà lại anh vẫn bám. Lúc ấy anh chợt thấy một trái dâu đỏ chín mọc sát gần đó. Anh cùng với tay hái. Trái dâu ngọt lịm làm sao!

Sự chụ ý đối chọi thuần, khi tu tập đúng mức đã trlàm việc đề nghị tự nhiên, không phải yên cầu một sự dụng công làm sao nữa. Cũng y như Lúc ta học đùa một nhạc cố gắng vậy. Ta ngồi xuống, học một vài ba định hướng rồi được đưa gần như bài thực tập. Lúc đầu ngón tay chưa thân quen, còn vụng về ta sẽ đánh phần nhiều nốt sai với âm điệu sẽ rất là rất khó nghe. Nhưng trường hợp chuyên cần rèn luyện, dần dần dà tay ta sẽ quen thuộc, đa số cử cồn sẽ trngơi nghỉ cần dễ dãi, âm tkhô nóng đang êm nhẹ rộng. Sau một thời hạn, Lúc sự luyện tập đang chín mùi, phần đông cử động sẽ trnghỉ ngơi đề nghị thoải mái và tự nhiên cùng vô hổ ngươi. Lúc ấy đang không còn biên thuỳ thân thực tập cùng thực hành thực tế, chơi nhạc tự nó là tập nhạc. Sự tu tập chánh niệm cũng như vậy. Lúc đầu ta quan sát và theo dõi phần lớn cử cồn một giải pháp lờ lững, từng bước đi “dsống, bước, đạp”, từng tương đối thsinh hoạt “phồng, xẹp” giỏi là “ra, vào”. Trong giai đoạn đầu sự tinch tấn cùng nỗ lực là một trong những yếu tố quan trọng. Dòng chánh niệm của ta bị cách biệt rất nhiều. Biết bao nhiêu là trsinh sống ngại và phấn đấu. Nhưng Lúc trọng điểm ta đã được trui rèn đúng nút, chánh niệm đã vững mạnh một phương pháp thoải mái và tự nhiên. Trên hành trình tu tập, sẽ có một lúc sự xung đụng của chánh niệm trong tâm địa, táo tợn mang lại nỗi nó hoàn toàn có thể từ vận động 1 mình cơ mà ko cần đến việc dụng công của ta. Lúc ấy phần đông sự sinh hoạt của ta đã trngơi nghỉ nên dễ ợt, giản dị cùng tự nhiên và thoải mái, nhờ ta có được một chánh niệm vô xấu hổ.

Chụ ý đối kháng thuần là tập lắng nghe phần nhiều gì đang xẩy ra trong thân, trong thâm tâm cùng trái đất chung xung quanh ta. Chắc một đợt nào đó, bạn đã sở hữu một lúc ngồi bên một chiếc sông, tuyệt bên trên một ghềnh đá bên bãi biển. Lúc đầu ta chỉ nghe một kân hận âm thanh khô rào rạt. Nhưng nếu như ta ngồi yên ổn thêm một chút ít, chỉ ngồi với lắng tai thôi, ta đã bắt đầu nghe được muôn nngốc âm tkhô giòn nhỏ biệt lập nhau, giờ đồng hồ sóng biển lớn vỗ trên ghềnh đá, giờ đồng hồ dòng sông chảy khỏe mạnh. Với trung ương yên bình ta có thể tởm nghiệm được thiệt thâm thúy những gì sẽ xảy ra. Khi ta lắng tai địa điểm bao gồm mình cũng vậy, lúc đầu ta chỉ có thể nghe được một ngôn ngữ của cái “Ngã” tuyệt “Tôi”. Nhưng dần dần, chiếc Tôi này vẫn hiển lộ mang đến ta thấy nó chỉ là 1 trong tập hòa hợp của các nhân tố, tứ tưởng, cảm hứng, tinc cảm và hình hình ảnh thay thay đổi không xong xuôi. Tất cả đã hiển bày Lúc ta biết lắng nghe với để ý. Có một bài thơ thật đẹp nhất của một sư cô vào phe cánh Tthánh thiện Zen như sau:

Đã sáu mươi sáu lần, đôi mắt này nhìn mùa thu mang đến và đi. Ánh trăng xưa ta đang tả thật những, đừng hỏi nữa làm chi. Hãy lắng tai giờ kêu của cây tùng cùng cây bách, lúc gió ngừng đưa…

Hãy lắng tai giờ đồng hồ của cây xanh lúc gió không còn thổi. Một trọng tâm tĩnh lặng vượt trội cho sự quân bình của đạo, thân tuyệt nguyên tố trí tuệ sáng tạo và mừng đón. Nhờ yếu tố trí tuệ sáng tạo mà lại ta có khả năng tỉnh giấc thức, tiếp nối với tích cực và lành mạnh chú ý. Nhờ nguyên tố mừng đón nhưng mà ta giữ được một cách biểu hiện ko riêng biệt, không lựa chọn và không phê phán. Tâm ta lúc đó cực kỳ toá msinh hoạt cùng êm dịu. Một khi ta có được một dìm thức tỉnh táo khuyết cùng tiếp nối, đi đôi với một sự tiếp nhận không khác nhau, chổ chính giữa ta đang nghỉ ngơi trong một tâm trạng quân bình, hoà đúng theo hoàn toàn.

Sự cải cách và phát triển của ý thức đơn thuần đòi hỏi sự xuất hiện của hai trung tâm hành (mental factor). Tâm hành đầu tiên là vai trung phong định, Tức là khả năng để ý vào một đối tượng người sử dụng tốt nhất. Tâm hành sản phẩm công nghệ hai là chánh niệm, tức là khả năng biết được số đông gì đã xẩy ra vào bây chừ, ko nhằm trọng điểm chìm ngập trong quên lãng, duy trì mang đến vai trung phong luôn được vững vàng chãi cùng tập trung. Một khi chánh niệm và định lực được cải cách và phát triển đúng nức, chổ chính giữa của ta đang trsinh hoạt cần quân bình với sự cửa hàng gần cạnh vẫn hết sức thâm thúy. Ta đang dìm chân được rất nhiều phương diện không giống nhau của con người họ.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Chơi Cờ Tướng, Luật Chơi Cờ Tướng Cơ Bản, Dễ Hiểu

Trí tuệ không đến từ một đối tượng người sử dụng hay là 1 tinh thần chổ chính giữa thức quan trọng đặc biệt nào không còn. Thiền đức sư Suzuki bao gồm nói về việc “chẳng gồm gì là đặc biệt”: Trong trung ương với thân ta, vào chân nhỏng của sự việc đồ gia dụng, chẳng có gì là quan trọng đặc biệt hết. Việc gì sinh lên thì có bạn dạng tánh tự nhiên và thoải mái là đang diệt đi. Chẳng có gì quan trọng để ta luyến nuối tiếc. Tất cả chỉ cần 1 phần của chiếc lay động không dứt. Điều đặc trưng là sự việc quân bình và tối ưu của trung tâm. Chúng ta cũng đừng mê mệt mong muốn hoặc tìm kiếm tìm gần như kinh nghiệm tay nghề dị thường. Mặc dù nhiều khi đông đảo hiện tượng lạ vô cùng nhiên hoàn toàn có thể xẩy ra cho ta, tuy nhiên bọn chúng chẳng bao gồm gì đặc biệt quan trọng, chỉ cần thêm vấn đề mang đến ta quan lại sát, do phần đông hiện nay tượng đa số Chịu đựng chi phối hận vì hình thức vô hay. Điều mà lại họ mong làm cho là buông vứt không còn tất cả, không nhằm dính mắc hay đi nhấn bất kể một trạng thái tốt hiện tượng kỳ lạ nào là bản thân. Hãy tự trên về hầu như mặt, chớ để bị ràng buộc, cho dù bằng một sợi dây xích bằng kim cương, bởi bất cứ cthị trấn gì xảy ra. khi như thế nào bọn họ khiếp nghiệm được sự biến chuyển của định nguyên tắc vô thường xuyên một bí quyết sâu sắc, bao giờ bọn họ trực nhận được rằng bé người đã biến hóa trong từng khoảng thời gian rất ngắn, chừng đó ta đang có chức năng buông vứt hết đa số buộc ràng, dính mắc với hoà phù hợp với loại thực tại. Không còn phản kháng, không còn nắm bắt cùng không còn ôm giữ. Chúng ta đổi thay một với đạo.

Hỏi: Trong cả tiến trình tu tập, gồm phần như thế nào là linch hồn không?

Ðáp: Phương pháp tnhân từ quán là nhằm cải tiến và phát triển chánh niệm. có nghĩa là kinh nghiệm tay nghề vụ việc xảy ra với một trọng tâm yên bình, ko thực hiện bốn tưởng giỏi quan niệm. Tâm của ta sẽ đi trường đoản cú cường độ quan tâm đến – ý niệm lên đến mức độ trực nhận – tay nghề. Mọi thực hiện ngôn từ sẽ biến hóa bất nghĩa, lúc so sánh cùng với tay nghề trực tiếp của chánh niệm. Tôi nghĩ về tôi đề xuất nói một điều gì ở đấy là ta chớ bao giờ mù quáng tin theo một cthị xã gì không còn. Một sự phát âm biết sâu sắc sẽ tự đụng mang đến với chúng ta bằng phần đa kinh nghiệm trong thiền tiệm. Dù cho bạn có biết được những gì về triết lý hay không, chuyện kia trọn vẹn không quan trọng. Có hồ hết thiền sư ko lúc nào học, chưa từng gọi một quyển sách, không phải tuyệt vời lắm, tuy thế những ngài biết lắng nghe lời hướng dẫn với Chịu thực hành thực tế. Giáo pháp phô bày trong trái tim các ngài. Các ngài khiếp nghiệm được nhiều trình độ giác ngộ không giống nhau, nhưng lại cấp thiết dùng vnạp năng lượng trường đoản cú cơ mà miêu tả cho những người khác hiểu được. Điều đặc trưng là bạn hãy kinh nghiệm mang thực sự trong thâm tâm chúng ta, chớ để bám mắc vào ý kiến với suy luận.

Hỏi: Mục đích của thiền lành định là để triển khai gì? 

Ðáp: Có rất nhiều cách thức tnhân hậu khác nhau. Một phương pháp truyền thống cổ truyền là đề xuất tập trung tư tưởng để cải cách và phát triển định lực trước, rồi sau đó mới dùng định lực để phát sinh trí tuệ. Phương pháp này đòi hỏi một thời hạn thọ, bởi vì thiền định yêu cầu cần có một hoàn cảnh đặc biệt new có thể cách tân và phát triển được một định lực mạnh dạn. Tại Miến Ðiện trong vòng từ bỏ 100 mang đến 150 năm về sau là sự việc sống lại của thiền khô Minc sát (Vipassana). Tnhân từ Minh Sát tuệ phát triển định lực và trí tuệ cùng một thời gian. Phương thơm pháp này có có sự chánh niệm và tập trung ý trong từng khoảng thời gian ngắn một, rất đầy đủ để dẫn đến việc giác ngộ.

Hỏi: Trong cuộc đời này họ có quyền chọn lựa gì không?

Ðáp: Thường thì các gì xảy cho mang lại ta trong đời này là do sinh hoạt nhân chúng ta vẫn gieo vào vượt khứ. Nghiệp trái thì không tránh được, nhưng mà phản nghịch ứng, cách ứng phó của ta thì hoàn toàn tuỳ trực thuộc sinh hoạt mình. Ở điểm này họ có trọn vẹn tự do thoải mái. Chúng ta có thể có chánh niệm hay là không, tuỳ sống ta. Không bao gồm gì bắt ta phải ứng phó cùng với nghiệp trái bởi một bí quyết này hay phương pháp không giống. Tự vày nằm tại vị trí ta chọn bội nghịch ứng bằng cách như thế nào cùng với các vấn đề xảy mang đến trong tích tắc hiện thời.

Hỏi: Vấn đề tâm thức vào tâm lý học tập Tây pmùi hương tương tác cùng với thiền khô tiệm ra sao?

Ðáp: Khi tâm ta trnghỉ ngơi cần yên tĩnh với tỉnh giấc thức, đông đảo gì ở sâu dưới bình diện ý thức, nhưng ta call là tâm thức, sẽ tiến hành soi sáng vì ngọn đèn chánh niệm. Lúc kia ta đang thấy được những sự ràng buộc trong tim ta tự lâu nay ni. Sự thừa nhận diện này sẽ rước chúng lên trên mặt bình diện ý thức và được tiệm tiếp giáp.

Hỏi: Nhưng thời gian nào cũng đề xuất giữ lại chánh niệm vào hiện tại, tất cả có tác dụng ta mất đi sự thoải mái và tự nhiên hay không? 

Ðáp: Sống mà lại không tồn tại chánh niệm đâu phải là sinh sống thoải mái và tự nhiên. Nếu bọn họ phản bội ứng một biện pháp trang thiết bị, có nghĩa là họ bị thống trị, chịu ràng buộc vào hầu hết cthị trấn xẩy ra chung xung quanh. Cái đó đâu phải là tự nhiên, sẽ là người trang bị. Nhận được một tin gì đó chúng ta lật đật phản ứng một biện pháp vô ý thức, không chánh niệm, trọng tâm đó chưa phải là 1 vai trung phong thoải mái và tự nhiên nhưng là một trong những chổ chính giữa máy móc. Sự tự nhiên chỉ mang lại cùng với ta Khi vai trung phong ta yên lặng, lúc trọng tâm ta tỉnh thức, nhận biết được hầu như vấn đề cụ thể trong từng khoảng thời gian rất ngắn. lúc chánh niệm tiến triển, nó sẽ không làm sinc hoạt của người sử dụng bị đứt đoạn, nó không làm cho các bạn mất thoải mái và tự nhiên. Trong giai đoạn đầu thì ta rất cần được chú ý từng cử hễ một, đến bao giờ ta giành được một ý thức đối chọi thuần rồi thì hầu như sinc hoạt đã trôi rã khôn cùng thư thái.

Hỏi: Khi nãy ông gồm thí dụ về bạn tập tiến công bầy cùng bạn tập tnhân từ. Có đa số người tập lũ tuy nhiên không phải ai cũng vươn lên là một nhạc sĩ giỏi. Cũng vậy, tất cả bắt buộc tuy nhiên ta tập tnhân hậu tuy vậy chưa phải ai ai cũng đang thành công xuất sắc với gồm chánh niệm có đúng không?

Ðáp: Sự tiến bộ của mỗi cá nhân không giống nhau. Có người tiến bộ một giải pháp lừ đừ và cực nhọc nhọc. Có bạn Mặc dù tiến chậm trễ nhưng mà hết sức thoải mái và an lạc. Một số khác hiện đại mau lẹ dẫu vậy đau đớn. Và cũng đều có người tiến hối hả với việc an lạc. Sự hiện đại cũng tuỳ thuộc vào nghiệp trái của bản thân mình, định lực cùng chánh niệm của mình vẫn knhì triển đến đâu. Nhưng trường hợp bọn họ đi đúng hướng thì không cchờ cũng chầy ta sẽ đến nơi, điều cần thiết là hãy cứ bước vào (Tức là tinc tấn cùng cụ gắng). Nó hoàn toàn có thể là 1 trong năm, sáu mươi năm tốt năm kiếp nữa cũng không vấn đề gì, miễn là ta đi về phía tia nắng là đầy đủ. Chúng ta ao ước đi về phía giải thoát, thoải mái, chđọng chưa phải lùi lại mà trở về trơn tối. Cho buộc phải bất kể nghiệp quả của ta ra làm sao cũng vậy, hãy bắt đầu bằng đều gì ta đang có.

Hỏi: Ông có nói về những kiếp khác nhau. Cái gì sinh sống qua hồ hết kiếp kia, liệu có phải là linh hồn không?

Ðáp: Ðiều này có thể gọi y hệt như là phần đa thay đổi xẩy ra trong một đời bạn. Thí dụ: nếu bạn không ghi nhớ lại khoảng năm, mười năm trước đây, thân thể của chúng ta trọn vẹn biệt lập cùng với bây chừ, nói bên trên phương diện tế bào cũng vậy. Thân thể của bạn chuyển hóa, thay đổi. Tâm của chúng ta cũng đã lay động, thay đổi vô chu kỳ không những thế nữa, sanh ra rồi diệt đi. Bây giờ đồng hồ bạn cần thiết chỉ bất kể một chiếc gì trong tâm hay thân bạn, với nói rằng nó cũng giống như giống hệt như trước đây ko không đúng khác. Bởi bạn hiện nay là kết quả, tập đúng theo của các buộc ràng, ĐK vào vượt khứ đọng và từng giây phút thông suốt nhau sau kia. Nói bí quyết khác, giây phút này quyết định điều kiện khởi sinh mang lại khoảng thời gian rất ngắn tiếp đến. Không tất cả gì được rước qua, cơ mà bao gồm một mối contact thân khoảng thời gian ngắn này và khoảng thời gian rất ngắn kế. Mọi trang bị đưa hóa theo một đơn nhất từ liên tiếp. Trong giờ đồng hồ phút ít sắp đến lìa đời, trọng điểm ta đã đưa ra quyết định ĐK mang lại tích tắc tái sinh. Không bao gồm gì theo qua hết, nhưng mà giây phút sau đó tuỳ thuộc vào tích tắc trước đó.