CHÊNH VÊNH LÀ GÌ

Chênh vênh giữa cuộc đời là cảm giác mà dù bạn ở tuổi 20, 25 hay thậm chí là tuổi 30 cũng sẽ trải qua. Thậm chí, ở mỗi độ tuổi, bạn lại thấy sự chênh vênh của bản thân khác nhau. Phải làm gì vào những ngày này?

Mình đâu phải là thánh thần, đâu thể cứ mãi “tâm an lạc” giữa sóng gió cuộc đời. Vậy hãy chấp nhận những ngày chênh vênh. Nhưng hãy chấp nhận bằng tâm thế lạc quan và tích cực nhé.

Bạn đang xem: Chênh vênh là gì


1. Chênh vênh giữa cuộc đời là cảm giác như thế nào?4. Mỗi khi ông thần “Chênh vênh” ghé thăm, mình thường chơi xích đu

1. Chênh vênh giữa cuộc đời là cảm giác như thế nào?

Chênh vênh là cảm giác mà bất kì ai cũng đã trải qua. Có người đã thoát ra được, có người còn mải loay hoay tìm lối thoát, cũng có người đang bước vào. Để định nghĩa được chênh vênh là gì, điều này là quá sức với mình. Bởi vì chênh vênh là cảm xúc, mà cảm xúc của mỗi người thì khác nhau. Mình không thể áp đặt cảm xúc của mình rồi bắt các bạn phải hiểu theo cái định nghĩa ấy được.

Nhưng mình có thể chia sẻ cảm giác của mình lúc ấy.

Lần đầu tiên mình biết đến cái cảm giác ấy vào năm 10 tuổi!

10 tuổi là cái độ tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”. Chênh vênh cái gì ở đây? Có người sẽ nghĩ như vậy. Nhưng theo mình, dù là đứa trẻ 5 tuổi cũng sẽ có lúc cảm thấy chênh vênh. Chỉ là nó không biết cách nói ra suy nghĩ của mình thôi.

Mình vào độ tuổi ấy cũng vậy. Năm mình 10 tuổi, mình chuyển vào Bình Phước để sống. Lần đầu tiên đến một vùng đất mới, mình vừa hào hứng vừa lo sợ. Khi đến trường, với làn da trắng, khuôn mặt dễ thương và học giỏi, mình được quý mến. Mình dễ làm quen với các bạn. Trong số đó, mình thích chơi nhất là Vân Anh – lớp trường.

Mọi chuyện xảy ra khi Vân Anh phê bình các bạn khác và bị các bạn ấy ghét. Nhưng mình, với tinh thần nghĩa hiệp xem được trên Tivi, mình đứng về phía Vân Anh. Và hai đứa bị ghét. Nhưng rồi mọt điều thần kì đã xảy ra, Vân Anh chơi lại được với các bạn, còn mình thì không. Mình bị cả lớp tẩy chay. Và tất nhiên, Vân Anh thờ ơ với mình.

Những ngày sau đó là những ngày kinh khủng đối với mình. Mình bị đổ sữa lên bàn, bị các bạn giấu dép, bị chặn đường không cho về,… Đối với một đứa trẻ chỉ mới 10 tuổi, những điều ấy rất kinh khủng. Lúc đó mình không biết phải kể với ai. Mãi đến bây giờ, có đôi lúc nhớ lại, mình vẫn tự hỏi, liệu ngày đó mình làm vậy là sai sao? Nếu ngày đó, mình không bênh Vân Anh thì năm học đó của mình vẫn tốt chứ?

Chênh vênh giữa cuộc đời năm 16 tuổi và từ đó, một số mối quan hệ của mình đã rất tệ

Những năm cấp 2 của mình đã tuyệt hơn khi được học ở môi trường tốt hơn. Mình cũng được nhiều người quý mến hơn và không còn bị ghét nữa. Và trong suốt quãng thời gian cấp 2, mình là ngôi sao của lớp về môn Văn. Mình học tốt môn đó và lựa chọn vào đội tuyển học sinh giỏi. Mọi chuyện xảy ra khi kết thúc kì thi chuyển cấp. Mình đã trượt lớp chuyên Văn của trường ở tỉnh. Trong khi đó, Hiền – một bạn khác cũng trong đội tuyển lại đậu. Trong khi Hiền lại luôn được đánh giá kém hơn mình.

Lúc đó, mình hoang mang về khả năng của bản thân. Đồng thời (phải tự thừa nhận rằng) mình ghét Hiền (vì mình đố kị). Mặc dù trước kia chúng mình khá là thân thiết với nhau. Nhưng sau khi Hiền đậu vào trường chuyên thì mình lại không muốn liên lạc với Hiền nữa. Mình luôn cho rằng vị trí đó là của mình. Đây có phải là chênh vênh không? Chênh vênh vào năng lực của bản thân, chênh vênh vào niềm tin mà bản thân luôn tin tưởng.

Bây giờ, khi đã lớn hơn, mình thừa nhận cảm giác và thái độ lúc đó của mình dành cho Hiền thật vô lý. Mình sai! Nhưng mọi chuyện đã không thể cứu vãn. Mối quan hệ đó, chính mình đã phá huỷ nó.

Chênh vênh tuổi 18 – khi mình bước chân vào Đại Học

Đây mới chính là trải nghiệm mà hầu hết mọi người đều trải qua. Đó là khi ta bước chân vào Đại Học. Việc lựa chọn ngôi trường Đại Học đã khó. Khi bước chân vào học, có một vài thứ sẽ không hào nhoáng như tưởng tượng. Vì vậy ta lại chênh vênh giữa cuộc đời – giữa sự lựa chọn của bản thân.

Mình chọn học Báo chí với một sứ mệnh cao cả rằng sẽ “dùng ngòi bút để lấy lại công lý cho mọi người”. Đúng vậy đấy, đó là nguyên văn suy nghĩ của mình. Đến khi đã học được một năm. TOANG… Đó là tiếng trái tim thuỷ tinh của mình vỡ vụn. Mình phải học các thể loại báo khác nhau báo hình, báo ảnh, báo phát thanh,… Mình phải học các dạng bài Tin tức, phóng sự, bình luận, điều tra,… Nhưng mình chỉ thích thể loại phóng sự. Mà thể loại đó chỉ dành cho những nhà báo đã hành nghề lâu. Khi mình mới ra trường, mình chỉ có thể đi lấy tin.

Không không không. Đó không phải điều mình muốn. Và mình bắt đầu chuỗi ngày sống trong vô định. Mình không dám nghỉ để thi lại. Vì mình không đủ sức để chống chịu những câu hỏi của người thân. Vì vậy, trong 2 năm đầu Đại Học, mình sống một cách vô định.

Bây giờ, mình vẫn còn chênh vênh

Mình mới ra trường, lại một lần nữa rơi vào cảm giác mà bất kì ai cũng đã trải qua ở cái thời điểm này. Mới ra trường, kinh nghiệm ít ỏi, tìm việc là một trong những áp lực lớn nhất. Tìm được việc là một chuyện, tìm được công việc mình yêu thích, đúng ngành học lại là một chuyện khác. Nói thật, mình rất sợ cái cảm giác mà mỗi lần có người hỏi mình “Nay làm ở đâu?”, “Lương bao nhiêu?”,… Những câu đấy không phải là quan tâm. Quan tâm là hỏi về sức khoẻ, là những lời dặn dò phải ăn uống đầy đủ, phải ngủ đúng giờ,…

Chênh vênh ở mỗi độ tuổi là khác nhau, cảm giác khác nhau và nguyên nhân khác nhau.

2. Chênh vênh ở tuổi 20, 25 và 30 giống nhau như thế nào?

Tuổi 20, chúng ta áp lực về một tấm bằng Đại Học. Phải có bằng Đại Học để bố mẹ có thể yên tâm. Có thể chúng ta không thật sự thích ngành Giáo viên. Nhưng với bố mẹ, ngành đó ổn định và “sạch sẽ”. Tức là không phải lao động tay chân, không phải giãy nắng dầm mưa. Ngày ngày mặc áo dài lên bục giảng, cầm viên phấn…

Tuổi 22, chúng ta áp lực tìm việc, xin việc. Phải có một công việc để bố mẹ có thể nở mày nở mặt với mọi người. Để bố mẹ yên tâm hơn về đứa con. Dù công việc có không phù hợp với bản thân. Nhưng ở tuổi 22, mấy ai dám thể hiện cái bản ngã của mình. Có lẽ là chúng ta đã quen giấu nó đi rồi, nên bây giờ, nó cũng không dám xuất hiện nữa.

Tuổi 25, ở cái độ tuổi đã có thể gọi là ổn định hơn, chúng ta lại bắt đầu bị hối thúc việc lập gia đình. Phải nhanh chóng tìm người để kết hôn đi. Phải nhanh chóng sinh một đứa con để ông bà có cháu ẵm bồng.

Đến tuổi 30, áp lực về thành tựu lại chồng chất. Không thể ở tuổi 30 mà vẫn phải ở nhà thuê. Không thể ở tuổi 30 mà vẫn nhận mức lương 3 cọc 3 đồng. Chúng ta phải cố gắng để lo cho gia đình nhỏ của mình. Phải cố gắng để đền đáp bố mẹ. Bố mẹ cả đời không biết đi du lịch là gì, nhất định phải dẫn bố mẹ đi. Bố mẹ đã lớn tuổi, nhưng vẫn chưa một lần được bước chân vào nhà hàng…

Vấn đề của mỗi độ tuổi khác nhau, nhưng nhìn chung, chúng đều đem đến một trải nghiệm. Đó là vào những giây phút ấy, chúng ta cảm thấy băn khoăn, vô định. Những lúc ấy, chúng ta tự hỏi mình là ai, mình muốn gì, mình rồi sẽ thành công chứ… Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu. Hàng loạt dấu chấm hỏi không thể xoá nhoà.

Trước ngưỡng cửa rộng lớn của cuộc đời, chúng ta như một hạt bụi. Thấy mình nhỏ bé đến vô cùng.

3. Vì sao bạn cảm thấy chênh vênh giữa cuộc đời?

Một người trẻ như mình, mới đi qua được 1/3 cuộc đời nhưng lại phán xét những trải nghiệm của “đa số” mọi người. Sao mình dám khẳng định tất cả mọi điều đó đều đúng? Mình không đảm bảo 100% là đúng hết. Nhưng những trải nghiệm này, bạn không thể phủ nhận nó. Bởi đây là cái căn bản nhất của loại cảm xúc mang tên “chênh vênh giữa cuộc đời”.

Xem thêm: Liên Quân Mobile: Cách Tố Cáo Trong Liên Quân Mobile, Các Kiện Tướng Có Thể Gửi Bằng Chứng

Chúng ta không thể chênh vênh khi chúng ta có lòng tin vào chính mình. Khi tin tưởng vào năng lực của bản thân, tin tưởng vào con đường mình chọn, làm gì có ai chênh vênh cơ chứ. Khi chúng ta có mục tiêu rõ ràng, và kiên định với quyết định của bản thân, chúng ta sẽ “vững như kiềng ba chân” giữa cuộc đời này.

Tuổi 20 chênh vênh vì lựa chọn ngành học không đúng với sở thích, đam mê của mình. Đúng chứ? Hay ngành học là đúng nhưng chênh vênh vì không biết ngành học này có đem lại mức lương 8, 9 hay 10 chữ số.

Tuổi 22 chênh vênh vì mới ra trường và chưa biết những ngày tiếp theo. Mục tiêu cụ thể trong tương lai của mình là gì.

Nếu bạn học ngành Marketing. Sau khi ra trường bạn muốn làm Content Marketing hay làm Digital Marketing? Để xác định được công việc yêu thích, trước tiên bạn chấp nhận mức lương thấp. Hoặc cũng có thể là không có lương để lấy kinh nghiệm. Sau đó 2 năm bạn sẽ xin vào một vị trí trong Agency hoặc Công ty để tích luỹ kinh nghiệm và trải nghiệm. Dù làm ở đâu, bạn cũng phải có một niềm tin – tin vào mục tiêu mà mình đang theo đuổi. Từ đó bạn sẽ có thể tiếp xúc với nhiều khách hàng; nhiều yêu cầu công việc khác nhau; hiểu về thị trường hơn. Sau 3 năm tiếp theo, bạn có đủ bản lĩnh để xin vào một Tập đoàn lớn và tự tin đề xuất mức lương cao.

Đấy là mình vẽ ra một giả định nếu bạn có sẵn lộ trình như vậy, thì bạn sẽ không quan tâm bất kì những lời nói nào. Toàn tâm toàn lực với mục tiêu đã chọn, bạn sẽ chẳng còn tâm trí để chênh vênh.

4. Mỗi khi ông thần “Chênh vênh” ghé thăm, mình thường chơi xích đu

Nhưng bây giờ đã chênh vênh rồi, phải làm sao đây? Phải làm sao để thoát ra khỏi cảm giác này? Có thể bạn sẽ cho rằng mình vớ vẩn nhưng sự thật thì mình cứ để cảm giác ấy xâm chiếm. Lúc này, mình cho rằng bạn chỉ cần yên lặng và lắng nghe bản thân thôi. Giống như khi bạn thức dậy và thấy hôm nay mình lười biếng. Vậy thì hãy lười biếng thôi.

Thúc ép bản thân làm trái với ý muốn của nó chẳng giải quyết được điều gì cả. Thậm chí còn khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Đi chơi xích đu nhỉ? Đã chênh vênh giữa cuộc đời, không đứng vững thì đánh đu với nó. Thả lỏng bản thân, hít thở luồng không khí lướt qua làn da, mi mắt, khoé miệng. Lắng nghe tiếng gió thổi, tiếng lòng của bản thân. Nếu muốn khóc thì hãy khóc. Nếu muốn gào thét để khoả lấp sự trống trải trong lòng thì hãy làm vậy. Hãy để bản thân thật sự cảm thấy được thả lòng. Những ngày tháng qua, nó đã cố gắng rất nhiều rồi. Ngay cả khi chỉ có một mình bạn đối diện với chính mình, đừng bắt nó phải gồng mình lên mạnh mẽ nữa.

Đặt ra những câu hỏi với bản thân

Đối diện với chính mình, nhìn vào sâu trong trái tim mình. Và hãy tự hỏi bản thân xem: Bạn muốn gì và có thể làm gì? Sở thích của bạn là gì? Điểm bạn giỏi nhất là gì? Bạn có tin tưởng vào bản thân không? Có tin tưởng vào sự lựa chọn của bản thân không? Hàng loạt câu hỏi về sự vô định sẽ được lấp đầy hơn bằng hàng loạt câu hỏi khác. “Lấy độc trị độc”, những câu hỏi sẽ giải quyết thắc mắc của những câu hỏi.

Nhớ là đừng trốn tránh bản thân. Có thể bạn sẽ gặp những câu hỏi, bạn chưa trả lời được. Thì đừng cố gắng tìm một câu trả lười không đúng để bù đắp vào. Hãy hiểu vấn đề rằng, hỏi không phải để trả lười. Mà hỏi là để thấu hiểu. Vậy những câu hỏi không thể trả lười được ấy sẽ bỏ qua sao?

Hãy ghi những câu hỏi ra giấy

Nếu hôm nay bạn chưa trả lời được hết những câu hỏi ấy, hãy ghi chúng vào một cuốn sổ tay. Luôn mang cuốn sổ ấy theo mình để bạn có thể trả lời được bất cứ lúc nào. Có những vấn đề, bạn cần hiểu sau khi trải qua một vấn đề. Nhưng có những câu hỏi, bạn sẽ trả lời được chỉ trong một khoảnh khắc.

Trong một khoảnh khắc, bạn nhận ra bạn thích một thứ. Nhưng vì khong ghi lại, không nhắc nhở bản thân rằng mình thích điều ấy. Bạn sẽ quên! Hoặc chính xác hơn là bạn không tin tưởng mình sẽ thích điều ấy. Và vì bạn đang bước đi trên con đường hiểu về chính mình. Nên bạn cần ghi lại tất cả những gì liên quan đến bản thân.

Đến khi những câu hỏi đã được lấp đầy, bạn sẽ không còn chênh vênh giữa cuộc đời nữa

Hoặc ít nhất, đến lúc đó bạn sẽ tin tưởng vào bản thân mình hơn. Giống như câu chuyện về con sâu tin rằng mình xinh đẹp. Và nó giữ lòng tin ấy mặc ai có nói gì.

Tóm lại, tất cả mọi điều mà mình muốn nói là, tin tưởng bản thân là điều quan trọng nhất.

Niềm tin cần thiết cho con người. Thật thống khổ cho ai không tin tưởng.

Victor Hugo

Bởi khi bạn tin vào chính mình, bạn sẽ truyền năng lượng đến mọi người xung quanh. Nếu bạn có tâm sự, hãy chia sẻ với mình nhé. Mình luôn lắng nghe bạn!